Off the road

Gần 1 năm không xê dịch khiến mình nhận ra điều gì?

Đầu năm mình mua một cuốn sổ mới và trao cho nó một chức danh đặc biệt: Crafting my journey. Trong đó có bucket list, những kế hoạch xê dịch, dự án cá nhân mình quyết tâm theo đuổi trong năm cũng như trong tương lai gần. 

2020 đang nhẽ sẽ là một năm chứa đầy thử thách và hành trình mới, nhưng rồi dịch bệnh ập đến, tước đi sự tự do di chuyển và ảnh hưởng tới tài chính cá nhân. Những kế hoạch đầy hứa hẹn cuối cùng cũng chỉ là những dòng mực vô tri trên trang giấy. Có hậm hực, có tiếc nuối không? Đương nhiên là rất nhiều, nhưng trong 8 tháng không xê dịch mình cũng đã chiêm nghiệm ra nhiều điều, củng cố niềm tin và ngưng trì hoãn. Một cuộc hành trình không nhất thiết gắn liền với xê dịch mà cũng có thể là sự thay đổi và trưởng thành trong suy nghĩ và nhận thức. 

Ngưng ám ảnh với kế hoạch

Vốn không phải một người may mắn, mình không tin vào cái gọi là số phận sẽ an bài. Mình thích lên kế hoạch cho cuộc đời mình, với một tâm niệm rằng càng tính toán chi tiết thì đời mình sẽ càng suôn sẻ và ít biến cố. 

Cuốn sổ kia giống như một hình mẫu hoàn hảo của bản thân mình trong tương lai: một cô gái năng động, thành công, cân bằng cả cuộc sống công sở lẫn đam mê xê dịch và trở thành travel blogger. Hay cả những mục tiêu nhất định phải thực hiện như năm nay phải đi Hàn xem concert, phải đi Chiangmai vào dịp thả đèn, phải tiết kiệm được bao nhiêu tiền để đủ đi du học. Mình vẽ ra hàng trăm dự định và tin tưởng bản thân sẽ hoàn thành nó. Kết cục quả là đắng cay khi kế hoạch chưa kịp bắt đầu đã phải hủy bỏ. 

Thời điểm đó, mình vẫn tự bình tĩnh và an ủi bản thân rằng mọi chuyện sẽ qua. Trong 99 ngày không ca nhiễm, mình thở phào nhẹ nhõm và lôi cuốn sổ kế hoạch để vẽ lại những chuyến đi mới. Vé máy bay, phòng khách sạn Huế đã sẵn sàng cho cho kì nghỉ sinh nhật hằng mong đợi, để rồi vẫn không thoát khỏi sự trớ trêu của trời vận. Dịch bùng phát lần hai và mình phải hoãn chuyến. Cảm giác chán nản, tiếc nuối và tiêu cực giăng mắc trong tâm trí suốt một tuần liền khiến mình chẳng còn động lực làm bất cứ công việc gì.

Có lẽ mình đã mất khá nhiều thời gian để chấp nhận một sự thật rằng cuộc đời không bao giờ vận hành theo cách mình muốn. Vô ích thôi nếu mình cứ ngồi đó và trách móc số phận “Lẽ ra không vì… thì mình đã…”, “Cái số mình nhọ quá, mọi kế hoạch đều đổ bể rồi”. Kế hoạch cuộc đời là một điều cần thiết, nhưng nhiều người thường lầm tưởng đó là lối đi hoàn hảo cho tương lai mà nhìn nhận nó một cách cứng nhắc. Sẽ luôn có những sai số, sẽ luôn có những thay đổi bất chợt mà mình phải làm quen và thích ứng. 

Thích ứng với biến cố

Một trong những việc mình tự hào về bản thân nhất trong 8 tháng qua là lập chiếc blog cá nhân này. Một ý định nhen nhóm từ 3 năm trước nhưng bị trì hoãn chỉ vì những lí do lí trấu để biện minh cho sự lười biếng của mình. Sự ảnh hưởng của dịch bệnh khiến mình nhận ra sự bất an toàn trong hoàn cảnh tài chính và mình thực sự cần tìm thêm nguồn thu nhập thứ 2 bên cạnh thu nhập cố định. Thay vì ủ dột tiếc nuối những chuyến du lịch, chi bằng tận dụng khoảng thời gian nhàn rỗi “hết việc” để thắp lửa cho một hành trình mới. Có lẽ chỉ khi người ta bị dồn đến gần vách đá, người ta mới gấp rút tìm thêm lối rẽ khác cho bản thân. 

Mình đã đầu tư tiền tiết kiệm để mua các thiết bị cần thiết để sáng tạo nội dung, để xây dựng nền tảng phát triển một personal online business. Mặc dù vẫn còn nhiều thứ cần hoàn thiện, nhưng chí ít mình đã bắt đầu nó. Thời điểm mà mình vượt qua những nỗi sợ hãi, mông lung, trì hoãn, nghi hoặc để bắt đầu làm một việc gì đó thì mình có lẽ đã thắng được một phần 3 rồi. Những gì cần làm tiếp theo là duy trì những hoạt động đó thành một thói quen và để những trải nghiệm, nhiệt huyết và đam mê dẫn dắt mình bước tiếp.

Đam mê là ngọn đèn dẫn lối

Câu nói này nghe có vẻ cliche nhưng nó vẫn đúng, nhất là trong nghề viết và sáng tạo. Đương nhiên ngoài đam mê còn cần nhiều yếu tố khác để thành công như kỉ luật, tài năng, may mắn nhưng đam mê là nguồn động lực to lớn nhất thúc đẩy ta hành động. Nếu thực sự đam mê, bạn sẽ tìm cách để thực hiện những gì trái tim bạn hướng đến. Bạn sẽ viết mỗi khi bạn rảnh rỗi, kiếm thêm thu nhập để chu cấp cho những chuyến du lịch, dành thời gian tìm hiểu cách lập website hay blog cá nhân. Đam mê không đủ lớn sẽ bị sự trì hoãn đánh gục, và tốt nhất là bạn nên từ bỏ để không tiêu tốn thời gian và tài nguyên của bản thân. 

Làm thế nào để biết đam mê của bạn có thực sự là đam mê? Giả sử bạn cho rằng sáng tạo là đam mê, hãy tự chất vấn mình những câu hỏi này: “Nếu hôm nay bạn không sáng tạo, bạn sẽ cảm thấy thế nào? Bồn chồn bức bối hay không sao hết vì có thể để ngày mai? Nếu bạn không có động lực làm điều mà bạn cho là đam mê, thì có thể đó là đam mê của người khác chứ không phải của bạn. 

Dạo gần đây mình cũng hay tự chất vấn bản thân như vậy, là liệu mình có thực sự đam mê du lịch, viết lách và sáng tạo. Nhìn những anh chị freelance writer thổ lộ rằng ngày nào họ cũng viết 1000-2000 từ như một thói quen, hay chứng kiến con bạn sẵn sàng bỏ sự ổn định để phượt xuyên Việt, bỗng mình thấy đam mê của mình chưa thấm vào đâu. Nhưng chí ít, mình cũng cảm thấy bồn chồn khi không xắn tay áo lên làm gì đó. Đam mê chưa đủ lớn thì dùng kỉ luật để rèn giũa và nuôi dưỡng nó lớn thêm. Đôi khi trái tim cũng cần lí trí nhắc nhở về những chấp niệm khiến nó rạo rực và lựa chọn theo đuổi từ những ngày đầu tiên. 

No Comments

    Leave a Reply